KÝ SỰ SAU ĐẠI HỘI: TEXAS VÀ NEW ORLEANS

Lời người viết: Bài ký sự này được tính viết ngay sau kỳ Đại Hội tại Dallas về, mục đích chính để cám ơn anh chị em Texas đã mở rộng cửa đón tiếp anh chị em QGNT toàn quốc nói chung và anh chị em QGNT California nói riêng trong thời gian anh chị em ở Texas. Song không thực hiện được vì quá lười biếng.

Đến nay sau hai sự kiện cực kỳ quan trọng xảy ra: Đèo Văn Bắc và cơn bão Katrina đánh vào Louisiana, đặc biệt là thành phố New Orleans; người viết muốn chia sẻ những kỷ niệm trong bài ký sự này và  trân trọng cám ơn các bạn Texas, đặc biệt là CôngThảo, vợ chồng anh Xương, Kiên Đô, Mai Mừng, vợ chồng chị Thi, anh Thông và Lệ Thủy, chị Lan , Kim Trang, vợ chồng Phạm Văn Đức, vợ chồng Lê Thanh, Hoàng Phương và Kim Khoa, vợ chồng Nguyễn Việt Hiển (Belaire Discount Pharmacy) cũng như các bạn có tên trong bài này.

Ngày 11 tháng 9 năm 2005

26/6/05

 

Sau hai ngày thứ sáu, thứ bảy đại hội QGNT 2005, ngày chủ nhật 26 tháng 6 là ngày họp mặt ăn sáng và chia tay từ giã nhau. Tại nhà hàng Empress, khoảng hơn 30 anh chị em ngồi quanh một bàn dài, trên bàn la liệt đồ ăn thức uống. Phần đông là anh chị em California, DC co' anh Thoại, Tiến Kèn, chị Dậu và vài người không biết tên, anh Kiều Công Lý từ Montreal, Canada. Texas có vợ chồng Công Thảo, sau đó có vợ chồng chị Thi. Anh chị em trao đổi những lời chia tay và hẹn ngày tái ngộ. Câu chuyện đại hội sắp tới 2007 được mọi người bàn thảo và không đưa ra được quyết định là sẽ được tổ chức tại đâu. Mọi người đều đề nghị DC nhưng anh chị em DC nhất định không nhận. Tăng Lý Công muốn bàn giao Bản Đồ VN cho anh Thoại, như là một sự chuyển tiếp đại hội từ Dallas qua DC. Anh Đạt miền nam Cali thì có đề nghị anh chị em DC cứ nhận lời, anh chị em nam Cali sẽ giúp đỡ hết mình.

 

Buổi tiệc chia tay nào rồi cũng phải đến lúc ...chia tay. Anh chị em DC lần lượt ra phi trường. Anh chị em còn lại thì kéo nhau về nhà Tăng Lý Công. Kiên Đô 73 có mời trước một số thân hữu 73, 72 lại nhà dùng cơm chiều. Sau khi phone cho anh Xương, chồng Kiên Đô, hỏi liệu anh chị em kéo đến đông được không, anh Xương nói là khỏi lo, đồ ăn rất là nhiều. Lúc đầu nhiều anh em ngại ngùng vì từ nhà Công tới nhà Kiên Đô khá xa và ngoằn ngoèo, nên cứ về nhà Công rồi tính. Tới nhà Công chơi được hai bàn poker thì là đã 4 giờ, tôi hối anh chị em bắt đầu ra xe là vừa sau khi ghi chép lại bản đồ directions từ nhà Công tới nhà Kiên Đô chia cho mỗi xe một tờ.  Tăng Lý Công thì vì quá mệt cho ba ngày đại hội nên xin phép ở nhà ...ngủ.

Buổi tiệc tại nhà Kiên Đô đông hơn hai vợ chồng expected, làm hai người phải chạy vắt giò lên cổ làm thêm đồ ăn thức uống. Ngoài anh chị em Cali còn có rất nhiều anh chị em Texas. Nhà Kiên Đô có cái "lều" rất là tình ở sân sau, làm chỗ lý tưởng cho các ông ra ngồi uống rượu và hút thuốc, dưới sự chăm sóc rất tận tình của anh Xương.

Hôm đó sau khi ăn uống xong, tới màn ngồi tán dóc,  lần đầu tiên mới thấy các cowgirls Texas "guậy", do chị Thi dẫn đầu.

Cũng gặp vợ chồng chị Lệ Thủy từ San Antonio, khi nghe ý định là tụi này sẽ ghé thăm San Antonio ngày hôm sau, hai vợ chồng sốt sắng chỉ dẫn vẽ bản đồ freeway, tới exit nào thì gọi phone chị Thủy sẽ ra đón.

Từ giã vợ chồng Kiên Đô về lúc 10 giờ. Định về khách sạn sau đó hẹn nhau qua nhà Công uống cà phê.

27/6/05

Ngày hôm sau thứ hai, check out khách sạn, ghé lại nhà Công chào từ giã thì gặp anh Nguyễn Hà và anh Lập còn đang pack vali, với rất nhiều đặc san QGNT.

Chiếc xe mướn từ phi trường Dallas mấy hôm trước trực chỉ ra freeway về hướng south đi về San Antonia, tạm giã từ Dallas...

Trên đường 30 South từ Dallas xuống Austin và San Antonio, qua một vài thành phố nhỏ và mới thấy cái rộng rãi bao la của xứ cao bồi Texas. Khi sắp tới Austin, nghĩ liền tới chị Bích Yến và gọi Công xin số phone cuả chị, có gọi chị nhưng tiếc là không gặp chị. Thành phố Austin thật xinh đẹp, có vào một nhà hàng VN gần đại lộ Congress thì anh chủ nhà hàng cũng cho biết là trước đây có học tại trường đaị học Pacific ở thành phố Stockton, California, gần Sacramento. Anh chàng này rất là ca tụng thành phố Austin hiền hoà, công ăn việc làm có nhiều hãng xưởng high tech lớn, nhà cửa rẻ hơn Cali. Trên quầy tính tiền, có một flyer của một agent người Việt list căn nhà gần 2000 square feet, khu tốt, giá 198 ngàn.

Đại lộ Congress nhìn về Capitol cuả bang Texas trông sạch sẽ và bề thế, ở đây rất dễ tìm quán caphê Starbucks và Jamba Juice không như ở Arlington.

 

Tới San Antonio khoảng 5 giờ chiều và vô ngay exit đến Bridge Caverns, một hang động thiên nhiên rất nổi tiếng cuả San Antonio. Như đã hẹn trước với chị Lệ Thủy, gọi phone cho chị và chị ra đón dẫn đường về nhà chị.

Tới nhà chị nấu cho những tô bánh canh nóng hổi vừa thổi vừa ăn rất là ngon miệng, không ngờ chị Thủy có tài làm bếp tuyệt vời đến thế. Nói chuyện với chị mới biết ra là ở VN ngày xưa, chị cũng ở nhà cùng xóm Trương Minh Ký - Thoại Ngọc Hầu.

Buổi tối anh Thông chồng chị Thủy hướng dẫn đi thăm khu trại lính The Alamo và khu Riverwalk. Tiếc là đến nơi thì khu Alamo đã đóng cửa nên không vào bên trong xem được. Còn khu Riverwalk thì rất là nhộn nhịp với các nhà hàng, cà phê vỉa hè....Xuống tàu đi một vòng để coi được tất cả các sinh hoạt hai bên giòng sông. Thỉnh thoảng có các ban nhạc và vũ công người Mễ hoà nhạc nghe vui tai và rộn ràng.

Về lại nhà chị Thuỷ thì đã thấy sẵn một bàn tiệc linh đình, có cả vợ chồng người bạn hải quân cuả vợ chồng chị ngồi sẵn. Lại được thưởng thức tài nấu nướng của chị Thủy với món cá salmon cuốn bánh tráng ngon không chịu được. Nói chuyện một hồi mới được biết anh Thông là hội trưởng hội hải quân, một chức vụ ăn cơm nhà vác ngà voi. Đặc biệt trong phòng khách, có rất nhiều hình ảnh của các buổi họp mặt QGNT Texas tại nhà chị.

28/6/05

Ngày hôm sau thì chị Thủy hướng dẫn đi thăm khu hang động. Vô trong hang như là bước vào một nơi kỳ bí với rất nhiều thạch nhũ ẫm ướt đủ mọi hình dạng, càng xuống sâu càng mát lạnh và dễ chịu.

Chia tay với gia đình chị Lệ Thủy, chiếc xe tiến thẳng ra freeway 10 East qua Houston và trực chỉ Lousiana, khi đi ngang Houston dù canh bản đồ trước mà vẫn miss đường vô khu Belaire để ăn một tô phở, khi chạy qua khỏi khu downtown Houston với các căn nhà chọc trời thì mới biết là lỡ đi quá đà rồi, đành ghé vô một khu shopping Mỹ, khu food court để kiếm cái gì bỏ bụng.

Qua tới Louisiana thấy hai bên freeway cây cối xanh tươi và trời bắt đầu chạng vạng tối, tuy nhiên cũng cảm nhận được là mình đang lái xe trên những khúc cầu mà bên dưới là những vũng bùn lầy mênh mông. Hồi nhỏ nghe bài nhạc " Born On The Bayou" của Creedence Clearwater Revival không có một chút ý tưởng gì về "Bayou", bayou la` cái quái gì, thì bây giờ mình lái xe trên những bayou của bang Louisiana. Trước khi tới New Orleans, xe qua thành phố Baton Rouge, bắt đầu thấy những tên Tây xuất hiện.

 

 

NEW ORLEANS

Một trong những bài nhạc mà dân tập tễnh chơi đàn guitar ở Việt Nam vào những năm của thập niên 60 là bài " The House Of The Rising Sun " của ban nhạc "The Animals". Bài nhạc nghe đơn giản và chuyển những accord cơ bản Am qua C qua Dm qua F về Am xuống E7và trở về Am; toàn là những hợp âm căn bản. Câu đầu tiên cuả bài nhạc này là:

...There is a house in New Orleans, they call The Rising Sun. And it's been the ruin of poor boy...

Sau đó cũng có một ca khúc có chữ .... New Orleans in a Sunday morning....

Khi di cư qua Mỹ thì được biết New Orleans là nơi lâu lâu người ta tổ chức Super Bowl, vì có SuperDome và là thành phố rất lý tưởng cho việc parties, ăn chơi, uống rượu... Và nghe Tăng Lý Công cũng ở thành phố này.

Hôm nay hân hạnh lần đầu tiên được ghé thành phố nổi tiếng này. Check in khách sạn xong xuôi đã là hơn 11 giờ đêm, gọi phone ngay cho Trịnh Hoài Nam và Thừa xem phái đoàn này đang ở đâu để xem có thể ghé chơi rồi đi thăm New Orleans về đêm, chẳng có ma nào trả lời. Hôm sau thì nghe nói quý ngài và Đỗ Ngọc Anh giờ đó đang là sát phạt ở sòng bài Harrahs gần bờ sông.

29/6/05

 

Sáng hôm sau hẹn nhau ra quán caphê Du Monde, một quán cà phê Tây nổi tiếng lâu đời.

Cà phê thì cũng tàm tạm thôi, có hương vị cà phê sữa thơm, nhưng không được strong lắm, đặc biệt là có món bánh màu vàng như bánh tiêu ở VN, nó gọi là "beignet", bánh màu vàng có rắc đường bột chung quanh...

Đặc biệt là nhân viên phục vụ tại quán này phần đông là người Việt, khoảng 70-80 phần trăm, và phần đông là đàn bà. Nói chuyện với một hai chị ở đây thì họ cho biết là chỉ có người Việt mới có sức, có can đảm mà làm ở tiệm cà phê này. Lương thì được trả lương tối thiểu, sống nhờ tiền tip của khách càphê, dân du lịch, làm dài giờ, bưng cà phê qua lại.....cho nên dân bản xứ ít người chịu "cày". Chĩ có cái là làm ở đây thì được bảo hiểm về y tế nên bà con người Việt mình mới chịu khó bám víu như vậy. Các chị cũng cho biết là có mua nhà và thỉnh thoảng vào muà bão tuyết là cứ chuẩn bị di tản, phải theo dõi tin tức khí tượng thường xuyên.....

Buổi trưa thì cả bọn kéo nhau tìm đường qua quán Phở Bằng ăn phở. Các tài xế Nam, tài xế Thừa ở Mẽo gần 30 niên, lái xe đi chơi du lịch hàng tháng mà coi bản đồ không hay bằng Đỗ Ngọc Anh, qua Mỹ có hơn một tháng. Cầm cái bản đồ tí xíu bằng hai bàn tay, chàng Anh hướng dẫn cho các bác tài lấy freeway này, lấy exit kia răm rắp, đến đúng địa điểm không sai trật. Có cái là freeway ở New Orleans cũng dễ đi, đi quá chút xíu là có những U-turn quay lại dễ dàng.

Cơm nước phở phiếc xong xuôi, anh em về lại khu French Market cho các bà các cô đi chợ. Khu chợ giống như một trong những khu chợ ngoài trời ở Saigòn nhưng nhỏ hơn nhiều. Trong khi các bà shopping thì các chàng ngồi cà phê cà pháo nghe nhạc Jazz đã không chịu được.

Buổi chiều tối cả bọn kéo nhau xuống khu vực phía nam con sông Mississippi tìm nhà hàng Việt Nam ăn cơm tối, lấy exit đang lúc lòng vòng tìm nhà hàng thì chợt nghe xe cảnh sát hú inh ỏi, chặn nguyên cả block đường, xe mình đi sau, thấy xe cảnh sát chặn xe van của Nam và Thừa phía trước, hú vía, tưởng phen này có gì rồi....may thay là xe cảnh sát ngoắc cho xe van đi dzọt cho nhanh qua vùng lửa đạn, còn xe mình thì kẹt cứng phía sau không đi lên được, đành ngồi chờ. Ngồi chờ khá lâu vẫn không thấy động tĩnh gì, qiuí quá đành kiếm đường lòng vòng tìm chiếc xe van. Vừa lên được con đường phía trên thì may quá, bác Thưà, bác Anh đã đứng sẵn gần nhà hàng ngoắc tay tới rồi dzô đi em. Sau nghe kể lại thì ngay chỗ xe van bị cảnh sát chặn là khu apartment đang bị bố ráp, và cảnh sát bắt năm thanh niên nằm úp mặt xuống đường, lúc đó mà có bắn nhau thì rõ ràng là chiếc xe van nằm ngay giữa vùng lửa đạn.....

Nhà hàng Kim Sơn tuy là nhà hàng Việt Nam nhưng phần đông là khách Mỹ. Mấy ngày không ăn cơm Việt Nam nên ở đây order cái gì cũng ngon. Đặc biệt là trong restroom nam nhà hàng này có một "sáng kiến cải tiến kỹ thuật " là khi quí vị liền ông đi "tưới cây", quí vị sẽ đứng lên một tấm sắt, tấm sắt này được nối với cái vòi nước và xả nước xuống bồn cầu trong suốt thời gian làm việc. Sau khi làm xong nhiệm vụ, bước ra khỏi tấm sắt, nước tự nhiên sẽ tắt. Sáng kiến này để tiết kiệm nước một cách tối đa, không lãng phí nước. Theo chủ nhà hàng thì có rất nhiều các ông sau khi thăm restroom này thấy hay quá, bèn xin phép cho các bà vô coi cho biết.

Sau khi no nê, cả bọn lại kéo về càphê Du Monde ngồi uống càphê. Tối hôm đó, trước khi rời quán, tự nhiên mình kêu các bạn đứng trước quán chụp một tấm hình làm kỷ niệm, vì không biết đến bao giờ mới có dịp trở lại....

Buổi tối không đi thăm khu đường Bourbon Street thì chưa gọi là đi thăm New Orleans. Đây là một con đường hai bên toàn là nhà hàng, quán rượu, có nhiều quán có nhạc sống và nhảy đầm. Bà con đi chen chúc đi bộ hai bên đường, tay cầm bia nói cười vui vẻ. Thỉnh thoảng có các cô gái ăn mặc rất sexy ưỡn ẹo như chọc tức các ngài cảnh sát đang đứng tại các góc đường giữ an ninh trật tự.

30/6/05

Ngày hôm sau phái đoàn Nam-Thừa-Anh về lại Houston. Gia đình tôi còn lại đi thăm các khu chợ búa Việt Nam tại khu Phở Bằng, thăm nhà thờ St. Louis, đi lòng vòng khu French Quarter và lại ngồi đồng ở càphê Du Monde suốt buổi chiều.Buổi tối tìm nhà hàng Applebee's ở khu West Bank để ăn tối. Thấy nhà hàng này ở đây sao vắng vẻ quá, so sánh với miền Bắc Cali thì nhà hàng này lúc nào cũng đông chặt, không lần nào là không phải chờ...Buổi tối trời mưa mang cái hơi nước từ nước sông lên lành lạnh. Tự nhiên thấy thích vì New Orleans chắc hôm nay không nóng bằng Texas.

1/7/05

Ngày hôm sau ăn sáng qua loa là bắt đầu rời New Orleans, hôm đó trời New Orleans mây xám và có mưa khi xe qua khỏi thành phố. Thành phố nhìn lần chót trông rất là buồn và ảm đạm..

Khi đi ngang thành phố Baton Rouge thì trời lại lấp lánh bóng mặt trời chan hòa. Ban ngày nhìn kỹ những đám vũng lầy dưới chân freeway 10. Chợt nhớ Lê Uyên Phương có bài " Vũng Lầy cuả chúng ta"; không biết người nhạc sỹ có ý gì về vũng lầy..

Buổi chiều đi qua tới Texas, thấy bảng chỉ đường đi Port Authur, bèn đi theo, dù chưa coi bản đồ xem nên đi đâu. Trước đây có nghe cô Thanh Tâm ở Beaumont nói ở Port Authur có một cộng đồng Việt nam khá đông đúc. Vào thành phố, thấy như là một thị trấn đìu hiu, nhà cửa cũ kỹ, ít thấy building hay nhà cao tầng. Đi ngang bắt gặp một nhà hàng VN, tên là nhà hàng Sinh, bèn vô hỏi đường. Họ nói đi ra biển coi tàu đánh cá thì không có gì để coi, còn cộng đồng Việt Nam thì ở rải rác....Đi lòng vòng một hồi sợ trễ giờ hẹn tại Houston nên đành rời Port Authur.

Tới Houston mới cảm thấy cái nóng hừng hực. Ban tối người quen đến đón đi ăn lẫu thập cẩm tại một tiệm ăn trên khu Belaire, thấy 11 giờ đêm mà nhà hàng đông chặt, chung quanh cũng có nhiều nhà hàng khác nữa, theo thống kê thì nghe nói Houston là thành phố có nhiều nhà hàng ăn nhất.

 

2/7/05   GẶP ĐÈO VĂN BẮC

Đèo Văn Bắc qua Mỹ khoảng tháng 6 năm 2003 va` định cư tại Houston, Texas.

Khi nghe tin Bắc qua, anh em QGNT 73 có đề nghị là chung tiền mua cho Bắc cái vé máy bay qua San Jose để tham dự Đại Hội QGNT 2003.

Nhưng khoảng cuối tháng sáu thì hai vợ chồng Bắc qua California chơi và có ghé vùng Bắc Cali. Hỏi Bắc sao không chờ tháng 8 qua dự Đại Hội luôn thì Bắc cho biết là qua sự hướng dẫn của gia đình thì nên đi chơi trong khi còn rảnh rang, rồi sau đó về lại Texas khi đã xin đi làm được rồi thi` không còn có cơ hội đi chơi nữa.

Thấy Bắc có vẻ rất là hồ hởi với triển vọng đời sống bên Mỹ này, vợ Bắc đã có nghề làm tóc lâu năm ở VN và sẽ về làm chung với người em, rồi người em nào đó cũng đã mua sẵn 1 căn nhà cho hai vợ chồng Bắc ở, Bắc chỉ cần đi kiếm một việc làm nữa là thấ'y đời sống sẽ ổn định......Lạc Quan Với Cuộc Sống Mới.

Tới năm 2005 gặp Bắc và bà xã tại DH 2005 thì thấy Bắc cũng OK, hôm Đại Hội có lên sân khấu ca bài " Lâu Đài Tình Ái " và "Mười Năm Tình Cũ "; có nghe nói là Bắc cũng đã đi làm, nhưng hai ngày Đại Hội thì không có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều, hẹn sau DH sẽ gặp nhau ở Houston.

Vào đầu tháng 7  sau DH tại Houston, tôi có hẹn với Bắc tại Hong Kong Plaza, hôm đó là ngày thứ Bảy, nên Bắc rảnh rỗi, còn Lan vợ Bắc vì làm nghề tóc nên vẫn đi làm cho một tiệm tóc cũng ở gần Hong Kong Plaza, Hong Kong Plaza bên này xa lộ Beltway 8 thì tiệm tóc bên kia. Ở Hong Kong Plaza hai đứa ngồi nói chuyện về công ăn việc làm của Bắc, Bắc có vẻ thất vọng vì việc làm của mình, bữa đực bữa cái, làm cho bao nhiêu hãng, làm chưa đựợc bao lâu thì lại mất việc, rồi lại bị mấy súp (supervisor) đì lên đì xuống....Bắc rất muốn học hỏi thêm về những kinh nghiệm ở Mỹ và rõ ràng là người cầu tiến.... Khi nghe là tôi đang muốn tìm số phone người bạn có cái pharmacy cũng nằm trên đường Belaire này thì Bắc mau mắn đi qua khắp các tiệm để tìm cuốn phone book...Chân Tình với Bè Bạn.

Sau đó tôi đề nghị qua tiệm tóc nơi vợ Bắc làm việc để hớt tóc, tôi đề nghị chở Bắc đi chung xe nhưng Bắc nói để đi xe riêng rồi khi đón bà xã về cho dễ. Tôi theo sau xe Bắc, Bắc lái chiếc Honda Accord đời rất cũ và nghe nói là đã bị nằm đường nhiều lần... Không Muốn Nhờ Vả Bạn Bè

Vợ Bắc, chị Lan  là người lanh lợi và đúng là lâu năm kinh nghiệm trong nghề, nghe nói là khi ở Dallas, mấy ngày Đại Hội, có lại hotel làm tóc cho bà xã của Trịnh Hoài Nam và Phạm Hữu Thừa, hai bà xã này khen rối rít....Thật vậy khi hớt xong cái đầu của tôi, thấy quá đẹp, bà xã tôi cũng muốn nhờ chị Lan cắt luôn. Có cái là sau khi hớt xong, chị Lan nhất định chỉ lấy phần tiền trả cho chủ tiệm, còn phần của chị thì chị nhất quyết không nhận.....



Sau đó tên bạn của tôi đến và vì mới có 5 giờ chiều, chưa đi ăn chiều được nên tên bạn này rủ về nhà hắn chơi, Bắc cũng muốn đi theo cho vui vì là vợ chưa tới giờ về...Đi từ khu Belaire về Sugar Land cũng lòng vòng hơn 45 phút mới tới, vừa tới nhà người bạn chưa kịp uống nước uống non gì thì Bắc chợt nhớ đã đến giờ đi đón vợ nên lại hấp tấ'p ra xe dzọt đi ngay....Hết Lòng Với Bạn Bè...



Sau đó có hẹn vợ chồng Bắc đi lại tiệm Cajun ăn tối với gia đình người bạn, cả bọn ngồi một bàn dài và tên bạn này kêu món craw fish, món đặc sản của Houston và Lousianna, Bắc có hỏi số phone của người bạn này để có chuyện gì cần gi` về luật lệ giấy tờ thì gọi hỏi....Cầu Tiến và Học Hỏi...

Sau khi từ giã gia đình người bạn, và chưa muốn từ giã Bắc, tôi rủ Bắc đi kiếm caphe uống, Bắc lại dẫn về khu Hong Kong Plaza hy vọng còn 1 số tiệm mở cửa...Hai bà xã lại có dịp nói chuyện với nhau bên các ly chè, sinh tố... tôi và Bắc thì ra cái nhà lồng bên ngoài có hồ nước cho mát ngồi uống caphe....Giọng nói của Bắc là giọng tâm sự, tâm sự về cuộc sống, tâm sự về hai đứa con còn ở VN và lo lắng tìm hiểu sao cho hai đứa con được qua đây đoàn tụ ....Bồn Chồn Lo Lắng....

Tuyệt đối chưa bao giờ nghe Bắc cười lớn, nói một câu chuyện vui ròn rã.... Ho^m nay kiểm nghiệm lại thì thấy sao nét mặt của Bắc lúc nào cũng có vẻ? buồn....

Trời về khuya, từ giã hai vợ chỗng Bắc, chỉ biết chúc hai vợ chồng may mắn, mau ổn định cuộc sống, hai con bên VN mau qua đoàn tụ ....và hy vọng sẽ tái ngộ ...

 

Ngày hôm sau, tối khuya chủ nhật 3 tháng 7 tại nhà Tăng Lý Công, Phạm Hữu Thừa kể là một buổi gia đình Thừa, Trịnh Hoài Nam, Thành Răng Zàng và Đỗ Ngọc Anh lại nhà Bắc ở Houston chơi, trong nhà chỉ có 4 cái ghế...Cả bọn bèn trải báo ngồi dưới sàn nhà....Nghe Bắc nói là hai vợ chồng thuê căn apartment 1 phòng $450/một tháng.....

Tăng Lý Công cũng kể là dù mới sang Mỹ còn chật vật mà Bắc cũng âm thầm gởi cho anh em QGNT VN $50 để anh em họp mặt.

Buổi tối khuya đó, Công, Thừa, Nam Trịnh, Khánh đã ngồi nhắc đến Đèo Văn Bắc với tình cảm chân tình của những người bạn qua trước đối với một người bạn qua sau còn chân ướt chân ráo, đang cố gắng hết sức để tìm cách ổn định cuộc sống và lo được cho con cái đoàn tụ ....

 

Nhà có 4 cái ghế dành cho bạn bè, Bắc ngồi trên cái thùng kê TV

 

3/7/05

Hôm nay chủ nhật phải đi đón thày Huỳnh Văn Ân để về lại Dallas. Thày Ân cũng sẽ rời Dallas ngày 4/7 để về Seatle. Trên xe từ Houston lên Dallas hai thầy trò ngồi nói chuyện về ngôi trường QGNT ngày xưa làm đoạn đường dài bốn tiếng rưỡi như ngắn lại hơn.  Anh Sơn từ Houston cũng gọi lên hỏi thăm chừng xem đi đến đâu rồi. Gần tới địa phận Dallas thì gọi cho Trịnh Hoài Nam và Nam cho biết là hãy ghé nhà Lê Thanh vì đang có party và anh chị em đến rất đông.

 

Được biết tối hôm trước anh chị em Texas và phái đoàn Nam Thừa Anh cũng tưng bừng ở Phở Thăng Long và mới trưa nay Phạm Hữu Thừa gài độ cho anh chị em lại nhà Kim Trang 73 ăn uống no nê. Chiều tối nay thì tới nhà Lê Thanh, sau khi lạc lên lạc xuống, đi tới cái hồ Lewisville thấy xa quá quay trở lại. Bà con nói Lê Thanh nhà ở khu cư xá sỹ quan cũng đúng, nhà to và ở vùng xa xôi khó tìm. Đến nơi thấy bà con tụ hội rất đông và đang coi cuộn DVD đại hội mới ra lò. Đến trễ đói dài người được bồi dưỡng bằng tô bún bò nóng hổi rồi lại càphê sữa nữa nên đã quá.

 

Tới khuya sau khi rời nhà Lê Thanh anh em còn tụ lại nhà Công nói chuyện đến ba giờ sáng.

 

4/7/05

Rồi cũng đến ngày phải trở về Cali, ngày Quốc Khánh. Sáng sớm, check out khách sạn, lại thẳng nhà Công uống càphê tán dóc tiếp, chờ kéo lại nhà Hoàng Phương và Khoa, vì nhà hai người rất là gân phi trường.

Hôm nay có ba đợt ra phi trường, đợt một phải ra đi lúc 2 giờ là gia đình Nam, vợ chồng Thừa và Đỗ Ngọc Anh.

Đợt hai ra phi trường lúc 4 giờ là gia đình Khánh.

Còn thày Ân thì 8 giờ tối mới đi cho chuyến bay 10 giờ đêm. Nghe nói vợ chồng Công Thảo có dắt thầy đi ăn và mua thức ăn cho Thày mang lên máy bay.

 

Buổi tiệc chia tay tại nhà Phương rất vui và nhộn nhịp, bên trong phòng living room Phương kê hai cái bàn dài để đầy thức ăn. Ăn xong anh em ra đàng sau sân uống rượu và cà phê. Sau đó là màn chụp hình tất cả để chia tay từ giã.

 

 

 

Ghi chú:

 

1. Hôm qua 10 tháng 9 năm 2005,  nghe chị Thi phone cho biết là gia đình chị Lệ Thủy ở San Antonio đã đi tìm kiếm và giúp đỡ một gia đình QGNT New Orleans về nhà mình ở.

 

2. Tăng Lý Công đang nuôi trong nhà 16 người, gồm các gia đình di tản từ New Orleans, trong đó có gia đình anh Tăng A Nhì.

 

PARTY BOAT ...........................................


......Hi ! Chào mọi nguời ...Tiếng CHÁNH vang vang .....

......Chào Chánh râu ......…h́ì hì…Kim Ngân liếng thoắng ..... Hello ! hello! …..

Chào chào …Trí khoẻ ???

Chào anh Lý chà …chào Phương …

Chị Nguyệt , chị Mơ …

A anh Minh ….

Đủ cả ..từ Nguyễn Phuơng …Phuơng té lầu …Ba, Phuơng húi cua hóm hỉnh . v . v……Từ những chiếc xe ùa xuô’ng …,những cái bắt tay vội vă nhưng không thiếu tình thân thiện : Gĩưa cái nắng như thiêu của trời Dallas càng tỏ rỏ Ánh mắt sa’ng lonh lanh và niềm vui ẩn lộ bên giòng sông như tra`n ngập những đôi ca’nh những tiếng ríu rít của đàn chim vỡ tổ ….

Giữa con nuớc mênh mang …So’ng lòng mọi nguời như cũng mênh mang ...

Party boat bắt đầu từ thế……

Nhìn đồng hồ 9h 47 phút …

Tri’ ,Cha’nh ,Phương Nguyễn và Minh cùng một hai anh rể Q lo thanh tóan cơ man nào nước ngọt ,bia ….thức ăn nhẹ. ….hoa quả va` cả dưa hâ’u nữa …những đôi chân thoăn thoắt và cả lô’ thực phẩm chuyền tay nhau xuô’ng tàu

Wao ! thật là thịnh soạn …Mấy anh chàng Q75 thật là chu đáo .

Mình thầm nghĩ : (như mô.t cuô.c hành trình vuợt biển )….Đang mải mê vẩn vơ thì lại Chánh - tiê’ng to dễ sợ làm giâ.t bắn cả nguời

<<..Xi’ch dzô – xích dzô ….Làm 1 tâ’m kỷ niê.m nha …>>

Trai co’ ga’i co’ (*)…Những mái đầu chụm lại ….Những bàn tay tự nhiên tìm lấy bàn tay

Những tia sa’ng lóe lên ….Nu. cuời nở thật trọn …

<< Cha’nh ơi vô đây ….anh Ba’ ra chụp đi ….xa xa thêm hai buớc để thấy hết mọi ngùơi >>

<< Không đuợc mất ai hết à nha ! >>…Tiếng ai xen vào

Ánh sáng lại lóe ...Trong mình hình như co’ cái ǵ cũng đã lóe << .Không đuợc mất ai hết à nhe ….>> Lời nhắn nhủ anh chàng …Điệu nói cuả nàng thật hồn nhiên nhưng sao như 1 lời giáo huấn ….1 lời thề của tình Q …..

...Cứ thế…Cứ thế ….Kẻ ra nguời vô …Mình bâ.t cuời v́ới lời nói của X …<<Ha ! suớng quá …Anh Lư ơi ! hôm nay đuợc đóng phim bộ >>…

Ca’i nắng ,cái gió …Hay cái tình ( Nghĩa Tử giai huynh muội ) làm cho mọi nguời cảm thấy đói …Những ổ bánh mì chuyền tay nhau ,những lon nuớc , Tri’ + Phuơng sốt sắng khiêng từng cái ghế trên boong xuống cho mọi nguời ….Ổ bánh thật ngon …Mình đă sơi gần hai ổ …



…...Con tầu rời bến

Gió từ từ lồng lộng mang theo mùi của biển của đất trời …Go’c đầu boong tầu vang lên tiếng hát của H.Nhung …<< Vn …VN Tên go.i là nguời …….Vn ….>>

<< Muôn năm ..muôn năm …>>…VN …VN….muôn năm muôn năm

Bao bờ môi ,bao nhịp vỗ chẳng ai he.n ai …Cùng ḥa theo tiếng hát của Nhung …



11h 35 Mẹ Viê.t Nam đă cùng chúng con ra khơi ..

11h 40 …No’i nhỏ với Mơ …Mời cô Hoài Thu ra đằng truớc chơi với mọi nguời .

Nguyệt ,Mơ co’ lẽ cũng đă háo hức .Nhưng vì sợ cô Hoài Thu ngồi mô.t mình buồn nên đã phải nhịn thèm mà tiếp đăi cô .

Không khí càng ngày càng náo nhộn …Những bản đồng ca cuả 1 thời lửa trại đuợc thay phiên nhau hát ...Gio.ng của mình ồm ồm nên chỉ đành nhép khe khẽ ….

- 11h 50 phút Go.i là ca’i ǵì đây ??? …Nă.n óc măi tìm chữ …Giá có chàng nhạc sĩ Quảng Nam ở gần thì  mình đă hỏi  sư phụ rồi …Thôi ta.m gọi là (văn nghệ bỏ túi )

Coi như có một chữ kêu kêu dzậy ..

Thời điểm này thì không mời cũng đến …Nhìn quanh ,nhìn quẩn chẳng còn bóng ma nào sau boong cả ,tất cả đã tập trung về phía truớc …Con tầu cũng muốn ngả nghiêng theo trận cuời mà Phương hu’i cua vừa xuo^’ng câu vọng cổ …..Anh chàng tếu thật duyên dáng . Khi bài ca nối vòng tay lớn …vừa dứt câu …bàn tay ta nối ….

Thì hắn vừa nắm tay vừa << Bàn tay ta nắm …i …i .nắm hoài không buông …>>

Cả đám gập nguời cười rủ rượi …Nàng Kim Nga cuời ḍài nhất …Co’ lẽ là đắc y’

….Cùng một chữ Phuơng …Anh chàng té lầu nổi tiếng cuả Q 74 …thì như thả hồn về cái cửa sổ lầu 3 ngày xưa …Mắt xa xăm nhìn chân trời … Miệng lẩm bẩm …

<< Ngân ơi! …Ngân ơi ! >> Rồi ôm đàn hát

<< Nhớ xưa em gầy …Lòng như trang giấy …nhớ xưa tình âm thầm ….

Để lặng mải vấn vương …………Tình xưa như giấc mơ …Làm sao để quay về .>>

…<< Tui hát giùm cho 1 thằng thôi không phải tui …Đáng lẽ thằng đó té lầu chứ không phải tui à nhe >> Rồi Phương và cả bọn cuời ha hả ….

…Có lẽ đây cũng là 1 chuyện tình rất đẹp phải không Phuơng ???

Văn nghệ đuợc tiếp tục qua nàng Q với 10 ngón tay nhẹ luớt trên phím đàn và giọng ca thật trữ t́nh qua bài <<cát bụi >>…..( Rất tiếc mình là thằng lính mới nên chưa thuô.c tên mọi nguời )

12h 10 phút …Tầu đúng la.i ….Neo được buông …Giòng sông xanh biên biếc …Đuợc vẽ lên những vòng tròn …Nhừng hoa bong bóng nở và vỡ ra theo tiếng ùm .. Ùm .

Chánh ,Trí …Van Vơ …thi nhau nhẩy chúi xuống nuớc chỉ với cái quần so.c …Mấy nàng Q chẳng kém cũng hiên ngang . Phơi ḿnh trên so’ng ….

Hình như mọi nguời đang sống lại với cái ngày xưa …Tiếng cuời tiếng gọi vang cả góc trời …Mơ, Nguyệt ,và cả cô Hoài Thu lấy làm tiếc vì vội vã đã không chuẩn bị mang theo áo tắm ….

Mình nhìn theo ...Những cái đầu nhấp nhô …Những chiếc phao trôi lững lờ .Những đôi chân nghinh nghịch đập trên nuớc …Những tia nắng làm lóng lánh hơn những sợi i tóc ba.c. ,rõ hơn những nếp nhăn lồ lộ trên trán mà cuộc đời đă khắc ghi …Tụi mình quả thật đă già và cũng trẻ thơ …Không trẻ thơ sao nụ cuời măi rạng rỡ ???….không nhỏ dại sao những khuôn mặt đầy hớn hở ??? Ít ra là trong lúc này …Trong khung cảnh thiên nhiên mà con nguời gần gũi ,trời đất nhả huơng hoa …Lòng nguời mở rộng hơn ,+ thêm cái tình bằng hữu …Có lẽ mọi thứ ấy làm nên bức tranh Thuỷ mạc …..Ngày mai …??? .Mình hay vẫn vơ suy nghĩ …

…Niềm suy lại tăng một chút bùi ngùi ,khi những nguời còn lại không xuống tắm đúng ṿòng tròn bên Minh Nguyệt ….Cô như thả hồn và bay trên phím nhạc giống như chất ma túy làm thấm vào lo`ng nguời

<< Trong hơi thu buồn heo may …..vi vu …vi vu ……..Nhìn xa lời gió mang thân gầy …..Biết đâu là bến ….thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu ??? >>

Lòng mình trong thoáng giây chùng xuống ….Tiếng vỗ tay mọi nguời vẫn vang nhưng cả mọi khuôn mặt như có một cái gì đó … Một cái ǵì đó …. thâ.t là man mác ……..


Kim Ngân …khéo léo …Cô em thâ.t là hiểu long nguời bàn với Trong Phuơng …

Diễn lại vở té lầu ……

Phương nhiê.t tình …và mọi người kéo nhau lên boong trên để Phuong ôn lại kỷ niê.m ,mà đu’ng ra tên nào đó ( té lầu chứ không phải Phuơng )

Gọi là oan gia gặp nhau chăng ??? V́ì lần này Phuơng té là do chính tay Kim Ngân xô xuống ….Mình lại nghĩ thầm << Đáng đ̣i giờ này còn chối >>…..

HÊ ! Cái này tôi chỉ nghĩ thôi nhe !



1h 40Tầu bắt đầu quay mũi vào đất liền …Sớm hơn dụ định ….Nàng Q áo đỏ và Phuơng đầu húi cua lại tiếp tục cống hiến cho mọi nguời những câu vọng cổ ,những câu hò cười đến đói bụng ….

Thức ăn ê hề …Vừa thổi kèn vừa giỡn …..Vừa tâm sư. ,hỏi han …

Con tầu vẫn lướt …Các rặng cây ,các mái nhà thoạt ẩn thoạt hiện thấp thóang xa xa

Nhung và cây đàn nữ guitar vẫn cao ngất bắt giọng ….Tiếng hát gần như vang suốt từ  lúc đi đến lúc trở…về ….

Cả một giòng sông đâu đây như còn măi âm vọng cuả bao tiếng cuời

Cả một giòng sông như bị khuấy động cuả đám học trò già còn đầy nghich ngợm

Đúng 2h 35 phút chiều 25 tháng sáu ….Tầu bỏ neo ….Bến lại cập …

Những thực phẩm lại chuyền tay ….Tiéng Nguyễn Phuơng kêu ơi ới ..

<< lấy giùm bà con ơi .... đem dzìa tối ăn …..nhiều lắm …nhiều lắm >>

Chân đặt lên bờ rồi mà tiếng Phương như còn đuổi theo ….

( Em quả thật là chu đáo ....) ....Mình không cầm 1 cái gì ( bởi cái tật rất luời )...Nhưng mình muốn quay lại nói với PHUƠNG và mọi nguời ..

<< Cám ơn Phương và anh chị em ....Anh đă nhận nhiều quá rồi ...

Lần đầu tiên ,anh tham dự . Đại hội ..Mọi nguơ`i đă cho anh nhiều quá ...Ngoài những điều mà anh mơ ....>>

Minh (Văn Võ ) đứng lại chờ mình ...Theo Minh ra xe với Nguyệt ,Mơ ,Trí ,Kim Ngân và cô Hoài Thu .Xe lăn bánh về khách sạ.n

Mình ngă đầu ra băng sau ...Nhắm mắt lại ...

-Những hình ảnh cứ chất chồng ... Điệu cười và tất cả các khuôn mặt thật đáng yêu cứ nhẩy múa trước mặt ....Mình vừa qua một giấc mơ .....Giấc mơ có thật trong cuộc đời ..

Cảm ơn Đại hội Q2005 ....

Cảm ơn trời Dallas

Cảm ơn những anh chị em mà mình chưa quen tên …chỉ mới quen mặt

Cảm ơn Minh ,Mơ ,Nguyệt ,Kim Ngân,(Nga ) Phuơng và …Phuơng …

Cũng xin cảm tạ đời ….Mình có những ngày hôm nay …..

.Tất cả về đây ,măi vẫn nguyên

Như ngày trăng nuớc chớm ơ duyên

Ba mươi năm xa cách đời không nhạt

Mầu tóc song thu ánh mắt huyền



Ta hát mừng vui khắp thế gian

Trập trùng mây núi tiếng ngân vang

Thơ yêu khôn ngớt trong thiên hạ

Và cả non sông rợn so’ng đàn



Mời nhau ngồi lại bến sông xanh

Mây cũ muôn năm chiếu dáng lành

Ta viết lòng ta cho hậu thế

Một đời Q nặng chữ em anh . /. (hd)


Montreal KieuSinh jul 13


Tb : Gởi các anh chị em ...Lư có quay và sang 1 ít dvd ...Hình trên party boat ...Sẽ gởi Chánh Chuyển ..nếu các anh chi em nào gần Chánh ...

Còn lại các anh chị em có thể cho mình biết đia chỉ nguời nào đó để tiê.n ..Mình sẽ gỏi biếu các bạn

Tha^n ....He.n ngày gặp la.i

(*) Xin lỗi mo.i nguời mình không muốn dùng chữ ông bà vì mình muốn chúng ta rất trẻ (nên dùng chữ trai ,gái )

* xin lỗi nếu có nhầm tên ..Hăy bỏ qua cho 1 tên lính mới

XIN Đa tạ

 




TRỄ CHUYẾN BAY


Câu chuyện thế nầy, v́ ham dzui nên râu em dă book chuyến bay dầu
tiên từ San Jose qua Dallas- Ft Worth lúc 6:20AM.

Như thường lệ, xếp quần aó vào vali xong xuôi khoăng 3:00AM - Dự dinh
chợp mắt khoăng 1 tiếng dồng hồ thôi, chuông dồng hồ reo khoăng 4:30AM
... Snooze Off, chưa chịu dậy, hic hic hic

Dang nằm chiêm bao, thấy ỡ nhà anh Nguyễn Hoàng Phương và dang tṛ
chuyện vời thằng bạn dzàng- Ngô Giang thật là vuị V́ cả hai dứa dă không
liên lạc sau 1 thời gian ngắn. ... Dến khi xếp nhớn dánh thức th́ dă 5:20AM.

Vôi vă chạy thẵng dến phi trường, Dứa con gái Út, Catherine bỏ hai vợ chồng
râu ỡ lề dường, check-in lúc dó dồng hồ là 5:40AM . Computer không cho
Check in. Họ băo phăi vào trong phi trường check in...... Khi vào bên trong,
v́ biết ḿnh dă tre6~, vội vàng vào cái hàng - Self- Check-in....

Hic hic hic khi quet. cái Credit Card vào máy th́ cái màn ănh báo cho biết là
không thễ check in dược v́ dă trễ, mặc dù lúc dó c̣n hơn 40 phút trước
giờ bay . Giờ bay là 6:20AM. Lúc dó mới có 5:40AM.

Dành phăi kéo vali qua sắp vào cái hành check in thường và học cho biết,
dừng lo- Cứ mỗi 1 tiếng hoặc hai tiếng dồng hồ th́ sẽ có 1 chuyến
bay từ SJ- qua Dallas. Ho cho 2 vơ chồng vào cái List Stand -Bỵ Theo thứ tự
th́ tụi nầy dứng hàng thư tư, sau 3 ngườị

1) Chuyến bay thứ nh́ lúc 7:30AM.... hồi hộp dứng chờ.... Sorry too full!

2) Chuyến bay thứ ba lúc 8:30Am .... hồi hộp dứng chờ..... Gặp các QGNT
khác lần lượt lên máy bay như anh Khánh Mai, chi Xuân, Chi Dào,....Ḷng
nôn nao và cuôí cùng.....hồi hộp dứng chờ.... Sorry too full!

3) Chuyến bay thứ ba lúc 9:30 Am ......hồi hộp dứng chờ.... Sorry too full!

4) Chuyến bay thư tư lúc 10:30 AM .... gặp thêm vợ chồng anh Nguyễn Dũng
Q-70 và rồi....hồi hộp dứng chờ.... Sorry too full!

5) Họ cho biết , chuyến bay kế tiếp là 12:30PM, Lúc dó th́ Diện thoai reo inh ơi ,
moi người dang di t́m Chánh. Chánh tới chưa???

Chị Mơ gọi xem cậu em trai tới dâu rồi, tội nghiệp bà chị buồn 5 phút.
Rồi chị Kim gọi tiếp , rồi anh Phương, rồi Trí, rồi anh Minh Vơ, .....

Thôi dành hẹn lại kỳ Dại hôi khác vâỵ .....

Chánh cố thuyết phục bà xă và sẵn sàng chờ chuyến 12:30PM trưạ

Hai dứa di ṿng ṿng trong phi trường và ăn trưa, mỗi buỗi ăn trưa dài vô tận

6) Chuyến bay thư năm dă dến lúc 12:30 PM Sorry too full!

7) Chuyến bay thư sáu dă dến lúc 2:30 PM Sorry too full!

Dự Dịnh bỏ cuộc chơi, nhưng bà quăn ly" ỡ phi trường cho biết
Chánh và bà Bà Xă là nằm dầu list- Stand by cho chuyến bay
sắp dến lúc 7:30 tốị Nếu bỏ ra khỏi phi trường sẽ bị mất
cái hàng dầu list dó....

Trời ơi , lại thêm 5 tiếng dồng hồ dài vô tận- Party nhà chị Mai mừng thật là vui, ai nấy gặp cậu em trai Trí, th́ cứ hỏi Chánh dâu
rồị Lại 1 lần nữa phăi thuyết phục bà xă.

Cuối cùng bà xă cũa Râu dồng ư chờ chuyến bay chót trong ngày
lúc 7:00 tốị Trời ơi trong 5 tiếng dồng hồ ỡ trong phi trường, tự trách ḿnh sao wá thờ ơ vơi giờ giấc.. hết shopping, dinner, ngủ gục trên ghế
rồi lại Shopping, supper, ngũ gục....

7:00 tối dă dến.....

8) Chuyến bay thư chót dă dến lúc 7:30 PM - Họ cho biết là Chánh và bà Xă
Dược chỗ ngồi rồi - Chúa ơi !

Mừng vui, dễ celebrate, Chánh chay ra mua hai ly StarBuck Mocha . Trong lúc Sắp
hàng mua Mo Cha th́ gặp thêm hai vơ chồng Q-75 anh chị Tài Trần,
Khanh cũng vội vă check-in . Thế là chuyến bay chót , cũng an ũi cùng bay chung
chuyến bay với Tài và Khanh.

Trên máy bay, Tài và Khanh , ngồi gần, nên ông bà cứ chuyền cho những
thức ăn vặt, hết nem gói, dầu phộng, rồi lại hột dưa... Ui cha, cái t́nh
Nghĩa tữ- chia xẽ ngọt bùi, thấm thía wá.

Hai vợ chồng Tài và Khanh rất thông căm cái vụ xui xẽo cũa Chánh ,
nên khi xuống phi trường, Tài nhất dịnh di cùng Chánh, dễ t́n các hành lư cũa
vợ chồng Chánh, dă bay di trước , sáng nay lúc 6:30AM .

T́m dược hành lư rồi, nh́n lại dồng hồ dă 1:00Am sáng thứ băỵ
Sau khi Tài lấy dược chiếc xe from Avis, Rental . Hai ông bà nhất dịnh phăi chỡ
hai vợ chồng Chánh về nhà hai vợ chồng chị Thũy và anh Bá de6~ ăn bún ḅ huế. C̣n dang lưỡng lự th́ dược biết là mọi người dang chờ, mặc dù trời dă vào khuya rồi- 1:30AM

Trong nhà th́ c̣n anh Tú Trần Q68, chị Cúc Trần Q75, chị Thũy và anh Bá (chủ nhà) dang chờ dón. Mừng wá tụi nầy bo" Hotel về tạm trú ỡ nhà ông bà Thũy /Bá luôn că hai ngày ỡ Dallas.
Nhà ông bà rông răi, lại dư pḥng nên tụi nầy làm khách 1 phen.

Xin thành thật cám ơn cái Chân T́nh Nghĩa Tữ sâu xa cũa anh chị Thũy Bá,
Riêng anh Bá, lại volunteer làm tài xế trong những ngày dó.
Thật cám ơn nhiều nhiều lắm.

2:00 AM Dến nhà chị Thũy, gặp tất cả mọi người, mừng vui khôn tă.
Ăn uống xong. Chánh lại có dịp cùng uống rượu với ông anh Huynh Trưỡng
râu X̣m- Tú Trần, và Chánh dă có dịp tơ bày cho anh biết dường hướng và
lập trường rơ rệt cũa Chánh- Tới Khuya, anh băo thôi di ngũ dị Sáng sớm
anh Tú là người dến tiệm Phỡ Thăng Long sớm nhất,

anh Tú dậu xe ngoài Parking lot, ngồi chờ mọi người, v́ anh muốn dóng 1 vai tṛ
Huynh trưỡng trong buỗi họp sáng naỵ Cám ơn anh Tú dă qúa lo lăng cho tương
lai cũa GĐQGNT nhé. Mặc dù mang trong người cái máy trợ tim, nhưng anh vẫn
hăng say lo cho các em , di dúng dường.

Tối dêm thứ băy , tiệc vui thật là vuị Hết Chụp h́nh lưu niệm, ca nhạc ,
Nhăy dầm, là những giây phút Vui và tôi rất chân thành cám ơn BTC-
Dại Hội Texas- dó cũng là ngày sinh nhật cũa tôị

Ngày hôm sau, Chủ nhật, Chị Thũy chỡ tui nầy ra phi trường lúc 8:00AM
Lúc check in, mới biết là ḿnh dă check in lộn Terminal, nhưng v́ có dư th́ giơ
nên dùng "Sky light" một loai xe chay băng diện, ho chỡ qua Building khác
dễ bay về San Josẹ

Những tiếc nuối khó quên, không dược tham dự tiệc hôi ngô tai nhà
chị Mai Mừng- là cái dêm vui nhất. di ṿng ṿng, gặp chào mọi người
thật là tiếc nuối- 1 mất mát lớn laọ

Dại hội 3 ngày vui- chỉ thật sự vui trọn 1 ngàỵ Hic hic hic.

Sau khi về dến nhà ngồi dây - nhớ lại và căm nhận cái t́nh nghĩa tữ
thấm thía bao lạ Xin 1 lần nữa cám ơn tất că anh chi em Texas- Dâu và rễ.
Mọi người thật là tốt và nhiều t́nh thương mến vơi tất cả anh chi em trong GĐQGNT.

Ghi lại trong một buỗi trưa làm việc,

Huỳnh Minh Chánh Q-75